BÁN ĐỘ ĐẠI CÁO

Từng nghe:
Việc đá bóng là chuyện quốc gia
Riêng cầu thủ rất cần ý chí
Như nước Brazil bên Nam Mỹ
Vốn xưng hùng xưng bá đã lâu
Cúp vàng 5 lượt gôm thâu
Nhờ cầu thủ vừa tài vừa đức.
Nếu Pele, Garincha, Zico, Romario bao đời tung hoành sân cỏ
Thì Ro béo, Ro vẩu, Carlos, Adriano ra sức giúp trẻ em nghèo.
Tuy phong độ lúc xuống lúc lên
Nhưng cũng chẳng bao giờ bán độ!
Nhìn nước bạn chúng ta càng hâm mộ
Lại xót đau khi nghĩ chuyện nước nhà…

Vậy mà:

Văn Trương nhận kèo nên bỏ thủ
Bật Hiếu phá bóng hỏng trăm lần
Philippin, danh bại Hải Lâm
Bacolod, thân tàn Văn Quyến
Chuyện đang nóng hổi
Chứng cứ rành rành…

Vừa rồi
Nhân chiến thắng mấy cúp xoàng xoàng
Dân cả nước đem lòng hi vọng
Bọn phản quốc thừa cơ manh động
Chỉ vì tiền, chúng mãi quốc cầu vinh
Nướng đô la trong những sòng bài
Rồi túng thiếu, chúng gieo mầm tai vạ
Dối thầy, lừa dân, đủ muôn ngàn kế
Bỏ thủ, không công, chiến thuật tơi bời!
Bại nhân nghĩa nát cả đất trời,
Làm tan nát lòng người hâm mộ
Thương thay:
Người bỏ công bỏ việc qua Phi, phất cờ cổ vũ
Chỉ mong thắng được Thái Lan
Kẻ thì xem trực tuyến, lúc có lúc không
Như ở Clichy chẳng hạn
Thế mà:
Thằng bán độ, đứa trung gian,
Tiền bạc chúng chuyền tay nhau không biết nhục
Nay chơi bài, mai gái gú
Sức lực nào mà đá với Thái Lan?
Nặng nề chúng chạy lăng quăng,
Tan tác cả thế cờ ông thầy người Áo
Độc ác thay, đồi Monmart không ghi hết tội
Dơ bẩn thay, nước sông Sein không rửa sạch mùi
Lòng người đều căm giận
Công an cũng chẳng buông tha….

Quê Hương (Xin tạ lỗi với nhà thơ Giang Nam)

Thuở còn thơ ngày hai buổi ra đồng
Yêu quê hương qua trận cầu bóng bưởi
“Ai bảo chăn trâu là khổ”
Quyến mơ màng khi đang bốc phân trâu

Những ngày trốn học
Ấy bậy cạnh cầu ao
Mẹ bắt được…
Chưa đánh roi nào đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn Quyến cười khúc khích…

Sốt bóng đá bùng lên
Rồi Seagames 21 tràn về
Văn Quyến em tôi trở thành tuyển thủ
Từ biệt mẹ, Quyến đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Lên Hà Nội làm gội đầu thư giãn
Hôm gặp Quyến, nàng vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi!)
Giữa cuộc tuyển quân không nói được một lời
Ðội bóng đi qua, Quyến ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng thì ấm mãi…

Thành vua phá lưới rồi
Văn Quyến trở về đây
Với cánh đồng xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em xưa
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Nghẹn ngào cười khi Quyến thầm hỏi nhỏ
Chuyện chồng con (đau đớn lắm anh ơi!)
Quyến nắm bàn tay nhỏ nhắn ngậm ngùi
Em để yên tay trong tay nóng bỏng…

Hôm nay tôi nhận được tin em Quyến
Thật không tin được…
Dù đó là sự thật
Họ bắt Quyến rồi, đưa đi trại
Chỉ vì em bán độ, Quyến ơi!
Ðau xé lòng anh, chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Ðể cho trâu ăn lúa bị đòn, roi
Nay yêu quê hương trong từng trận cầu nảy lửa
Có một phần máu thịt của em tôi. x(