• Mẹ nuôi ta lúc ta còn bé. Ta ốm, mẹ mua phở bắt ăn. Vợ “nuôi” ta lúc ta đã lớn. Ta khoẻ, vợ đe “anh đừng chán cơm mà thèm phở”.
  • Lúc ta bé, mẹ mừng cho ta chóng lớn khi thấy ta ăn thêm bát cơm. Khi ta có vợ rồi, uống thêm cốc rượu thì nàng lo ta chóng… xỉn!
  • Mẹ cho ta tiền đi cắt tóc, dặn cắt ngắn cho mát. Vợ đã không cho tiền cắt tóc, ta đi cắt còn nẹt đừng có vào “gội đầu thanh nữ” mà… lôi thôi.
  • Mẹ bắt ta học thêm để có thêm kiến thức, thứ vô hình cho vào đầu ta. Vợ bảo ta làm thêm để có thêm thu nhập, thứ hữu hình cho vào… túi vợ.
  • Chưa lấy vợ, đi làm về đưa tất cả lương cho mẹ, mẹ còn bớt lại cho ta tiêu vặt. Lấy vợ rồi, lĩnh lương về vợ lấy tất, chẳng để lại đồng nào.
  • Ta thương mẹ, tranh rửa bát, mẹ không cho, bảo ta tập trung thì giờ vào học tập. Ta dựa vợ, lỉnh không rửa bát, vợ không cho, bảo không rửa thì bữa sau… ăn bốc!
  • Khi ta chưa có vợ, mẹ thấy cô nào xinh xắn đến nhà đều nhắm xem có thể chọn làm dâu được không. Có vợ rồi, vợ thấy cô nào xinh xinh đến nhà đều nghi là “đối thủ”.
  • Mẹ sợ mất sớm, lo ta côi cút. Vợ sợ sống lâu, già xấu đi, ta lại muốn… bà hai!
  • Ta lớn rồi mà mẹ vẫn coi ta như còn bé. Ta già rồi mà vợ vẫn bắt ta như lúc trẻ trai.
  • Mẹ có công lao, có thể được tôn danh “Mẹ anh hùng”, được nhân dân đúc tượng. Vợ chung thuỷ nhưng chưa bao giờ được tiếng “Vợ anh hùng”, chỉ được thiên nhiên tạc tượng gọi là hòn Vọng phu!